Phong
Có người
nói, tâm ma lan xuất hiện ở sâu bên trong núi tuyết, vì thế nhất định phải đợi
đến khi thời gian lạnh nhất, hơn nữa phải là ban đêm.
Rất nhiều
người vì muốn tìm tâm ma lan mà xông vào màn tuyết phủ bên trong núi sâu, một
đi không trở lại.
Cho dù biết
kết quả như vậy nhưng rất nhiều võ lâm nhân sĩ vẫn không muốn mất đi cơ hội
này, bởi vì nghe nói tâm ma lan một trăm năm mới xuất hiện một lần, mà người ăn
vào tâm ma lan, công lực nhất định sẽ tăng thêm sáu mươi năm công lực, thậm chí
có thể thọ tới trăm tuổi.
Chẳng qua
đây chỉ là một lời đồn truyền miệng, nhưng nó vẫn hấp dẫn phần đông người sĩ đến
đây, thậm chí có rất nhiều thế lực giang hồ xuất hiện, cảm giác giống như trong
tay bọn họ nắm giữ đầu mối mọi chuyện vậy. Mà tâm ma lan trông có v3 giống như
thật sự tồn tại, đám nhân giang hồ này mạo hiểm thám thính chiếm được tin tức
nhanh nhạy, càng ùa tới đây như đàn vịt mùa nước nổi.
Mà đây cũng
chính là điểm làm cho Khanh Ngũ lo lắng, người kéo tới dày đặc tụ tập đông đúc
như thế, sợ rằng có âm mưu ẩn mình, từ xưa đến nay, rất nhiều cuộc tranh chấp đều
từ đây mà bắt đầu.
Có Lãnh Tịnh
ở đây, nói tóm lại tương đối an toàn hơn một chút, dù sao Lãnh gia cũng là Long
thần. Tuy nghe ra rất vô nghĩa, nhưng Lãnh Tịnh đúng là một trong những vị thần
hỗn độn, vị này mới nhìn qua trông y như một khuôn đúc ra với Khanh Ngũ, thế
nhưng ngạo khí can đảm mưu lược vị này có thêm, nhìn thế nào cũng không giống như
một con rồng ngốc nghếch nhưng sự thực quả thực như vậy.
Dưới sự an
bài của Tiểu Thất, Khanh Ngũ và Lãnh Tịnh quyết định vào đêm trăng tròn sẽ vào
núi. Bởi vì vừa có một trận tuyết lớn đổ xuống, lúc này vào núi không thể tốt
hơn, huống chi, nghe đồn đã bắt đầu truyền lưu, nghe nói đã xác thực đêm trăng
tròn chính là thời gian tâm ma lan xuất hiện.
Tiểu Thất
mua cho Khanh Ngũ bộ áo lông cừu thượng đẳng, thế nhưng Khanh Ngũ vẫn cứ bị
đông lạnh. Đoạn thời gian này chờ trăng tròn, mỗi ngày đều bao Khanh Ngũ chẳng
khác gì một bánh chưng.
Nhị Thập
Tamthấy thế cũng muốn hỏi thăm chủ tử Lãnh Tịnh nhà hắn thử có thấy lạnh hay
không, thế nhưng, liếc mắt nhìn Lãnh Tịnh, đã cảm thấy công lực của hắn bất
phàm, thậm chí không dám nhìn thêm lần thứ hai. Khí tràng của Lãnh Tịnh thật sự
là quá mạnh mẽ, làm cho người ta vừa nhìn đã có lòng sợ hãi.
Hơn nữa
Lãnh Tịnh trải qua bốn mùa, vĩnh viễn đều mặc quần áo tự do —— tỷ như ở hiện đại,
hắn thích mặc áo sam lót, được rồi, tuy rằng áo lót mặc ở trên người hắn không có
hiệu quả như bình thường.
Mà ở cổ đại,
hắn vĩnh viễn chỉ mặc hai kiểu —— nếu không phải màu xanh thì nhất định là màu
trắng. Bởi vậy Long thần không sợ lạnh.
Mà từ lúc tâm
ma lan sắp sửa xuất hiện, toàn bộ trấn nhỏ cũng bắt đầu bị phong bế, tuy võ lâm
nhân sĩ coi tâm ma lan như bảo bối, thế nhưng trong trấn nhỏ này từ xưa đến nay
có lời đồn rằng tâm ma lan là vật không may,một khi xuất hiện nhất định sẽ mang đến tai ương máu đổ,
Vì vậy nhà nào đóng cửa thì đóng cửa, trừ phi bất đắc dĩ, bằng không tuyệt đối
sẽ không ra đường.
Thế cho nên
đêm nay, trên đường trong trấn nhỏ chỉ có phần lớn giang hồ nhân sĩ qua lại. Mà
những ... võ lâm nhân sĩ này trong lúc đó cũng là sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt,
dù sao tâm ma lan chỉ có một gốc, mà phải chia một chén súp cho nhiều người như
vậy.
Đêm rằm ở
nơi này bầu không khí rất quỷ dị. Rất nhiều người tự tạo thành đội ngũ vào núi,
cũng có người gan lớn một mình vào núi, phô bày bản lĩnh.
Thế nhưng
Khanh Ngũ cũng không vội, hắn chậm rãi ngồi ở trong khách phòng thưởng trà,
nhìn cả đống nhân mã lao tới con đường vào núi tuyết.
"Ngũ
thiếu, chúng ta bao giờ xuất phát? Chẳng lẽ muốn để cho những người đó đoạt trước
hay sao?" Tiểu Thất có chút vội vàng, bọn họ sẽ biến thành người cuối cùng
đó.
"Không
cần phải gấp, ngươi biết Long thần Lãnh Tịnh lợi hại nhất điểm gì không?"
Khanh Ngũ đột nhiên hỏi.
"Pháp
lực cao cường? Liệu sự như thần? Ta làm sao biết!" Tiểu Thất nói.
"Lẹ."
Khanh Ngũ khóe miệng kéo ra nụ cười, chỉ nói ra một chữ.
Cái chữ này
vừa dứt, Lãnh Tịnh đã xuất hiện ở sau lưng của bọn họ, tay chắp sau đít, vẫn là
bộ trang phục thanh bào giản dị.
Tiểu Thất lại
càng hoảng sợ, người này xác thực quá nhanh! Hắn chưa từng có lần nào thành
công nhận thấy được Lãnh Tịnh tới gần.
"Có
phát hiện gì sao? Long thần." Khanh Ngũ hỏi thăm.
Hóa ra lúc
trước Lãnh Tịnh đã vào núi lục soát một lần.
"Trong
núi quả thật có di tích tế tự cổ đại, thế nhưng đã sứt mẻ không còn sót lại gì,
ta cũng không cảm nhận được bất cứ nguồn linh lực nào còn sót lại, trừ chuyện
đó ra thì không còn có thứ gì, cũng không có tồn tại thứ thực vật kỳ dị như tâm
ma lan gì đó. Ta thấy những người đó chỉ tốn công vô ích, ngay cả địa điểm có
thể xuất hiện tâm ma lan mà ngươi cung cấp cho ta, ta cũng đã tìm."
Lãnh Tịnh
nói.
Tốc độ của
Long thần, trong tức khắc đi cả vạn dặm, hắn nói không có, nhất định là không
có.
"Thế
nhưng tâm ma lan trong truyền thuyết quả thực tồn tại. Chính vì vậy, tất cả lời
đồn đãi trên giang hồ này, chỉ có một cái tin tức chân chính, một chút xíu cũng
không để lộ, ta nghĩ, người thật sự thông minh nắm giữ được tin tức này, bọn họ
và chúng ta như nhau, đều đang đợi." Khanh Ngũ nói.
"Ngươi
đã biết lời đồn đãi này là giả, vì sao còn muốn để ta vào núi lục soát?"
Lãnh Tịnh hỏi.
"Bởi
vì trước đó ta cũng không thể xác nhận, hiện tại đã xác thực được rồi."
Khanh Ngũ nói."Việc liên quan tới tâm ma lan, mấy năm trước cũng đã bắt đầu
phổ biến. Ta cũng đã tự mình thăm dò xác thực, mới có thể đưa ra kết luận này.
Nếu như các ngươi tỉ mỉ quan sát, ngươi sẽ phát hiện cư dân trên trấn nhỏ này,
không ai là dân bản địa nguyên gốc."
"Ồ? Vì
sao thấy được?" Lãnh Tịnh và Tiểu Thất đều cảm thấy tò mò.
"Sinh
hoạt ở gần đỉnh núi tuyết, điều kiện tự nhiên rất ác liệt, người miền núi đa phần
đều là người lao động khổ cực, trên thân thể sẽ có một chút khác biệt. Ví dụ
như các đốt ngón tay, làn da trên mặt, thậm chí tóc tai của bọn họ, thế nhưng
ta nhìn kỹ cư dân nơi này, mỗi người bao gồm cả người đi trên đường cũng không
có những ... đặc thù này. Tuy bọn họ tận lực giấu diếm, không để lộ ra bọn họ
là người trong võ lâm, thế nhưng từ một vài dấu vết nhỏ vẫn có thể nhìn ra được.
Những người trong ... trấn này, từ mấy năm trước cũng đã bị thay đổi toàn bộ, bằng
không có bọn họ những người nắm giữ tin tức về tâm ma lan chân chính, tuyệt đối
sẽ không dùng mánh lới lớn như vậy." Khanh Ngũ đáp.
"Vậy
thì sao? Bọn hắn vẫn án binh không chút động tĩnh, như vậy cũng có thể có thể
nói rõ, tâm ma lan quả thực tồn tại, thế nhưng địa điểm xuất hiện cũng không phải
là ở trong núi, mới có thể đóng tại trấn này đi?" Lãnh Tịnh cũng là người
thông minh, trong nháy mắt đã đoán được.
"Tâm
ma lan xuất hiện ngay trong trấn! Điều này sao có thể? !" Tiểu Thất kinh
ngạc nói.
"Chúng
ta yên lặng theo dõi kỳ biến là tốt rồi, còn về tin tức tâm ma lan xuất hiện vào
đêm trăng tròn nghe đồn đúng là thực sự, chỉ có điều địa điểm là khác, vì vậy
những 'dân trấn ' ... dụng tâm kín đáo này mới có thể dẫn mọi người vào trong núi
nhằm đánh lạc hướng." Khanh Ngũ nói tiếp, "Trong khoảng thời gian này
này nhìn bọn họ đợi chờ, ta lại càng thấy có điều thú vị nào đó, muốn để cho
các ngươi nhìn xem. Tiểu Thất, còn nhớ rõ tháng trước ta bảo ngươi sửa sang lại
điển tịch trong cuốn sách cũ kia chứ?"
"Đương
nhiên, thanh lý một ít sách cũ đã trăm năm tuổi trong Khanh gia bảo, ngươi nghĩ
rất tiếc, bảo ta gom lại, sau đó ngươi thích mấy quyển sách cổ, muốn mang theo
trên người để đọc." Tiểu Thất dứt lời xoay người tới chỗ cái rương, mọi ra
một cái bao bố màu xanh.
Khanh Ngũ cầm
cái bao, lộ ra một quyển sách hiển nhiên đã đã tu bổ tỉ mỉ nằm bên trong, nhưng
thoạt nhìn vẫn có thể thấy cuốn sách rất đã rất cũ rồi.
Chữ bên
trên cũng đều cong vẹo, nhìn không rõ.
"Đây
là một quyển sách không biết người của thời đại nào đã viết, là một quyển chí
quái lục, ghi lại một số chuyện vụn vặt vỉa hè ở niên đại của hắn, bên trong có
đủ các loại chuyện kỳ quái. Đương nhiên đa phần đều là nói bậy, chỉ là lời đồn
nhảm. Thế nhưng có một chuyện rất có ý tứ." Khanh Ngũ nói.
Lãnh Tịnh cầm
lấy quyển cổ thư kia mở ra xem, chỉ thấy trang thứ nhất có viết: "Có long
xà thần thú từ phương Bắc, dùng mặt thực. Có Phượng thần từ phía nam ghé qua, hình
dang dài trăm dặm, có thần kỳ lân từ phương Đông đến, uy nghi hiển hách, ba thần
hội tụ, đi ăn lẩu."
Lãnh Tịnh
nhất thời lộ ra biểu tình= =, quyển sách
này hình như không phải viết bậy.
Khanh Ngũ lật
tới chương tiết một, giải thích cho bọn họ: "Trong đó có một cố sự chí
quái, có đề cập tới trấn nhỏ này, phỏng chừng loại tư liệu này trong lịch sử đã
không còn xuất bản nữa. Tác giả nói, ở bên dưới núi tuyết có một nơi, sinh trưởng
một loại kỳ hoa, sau khi trưởng thành sẽ nở hoa lấy tâm hoa làm trung tâm, dựng
nhà tạo trấn, dần dần hình thành thôn xóm, nghe bảo loại hoa này có công hiệu kỳ
lạ, nhưng công dụng là gì thì hắn cũng không đề cập tới.
Ta nghĩ loài
hoa này chính là tâm ma lan, có điều khi ấy còn chưa có gọi bằng cái t6en này.
Vì vậy, ta suy
đoán, kỳ thực địa điểm mà loại hoa sinh trưởng chính là một chỗ trong trấn này.
Mà kỳ lạ nhất
chính là trong cuốn sách này ghi chép mấy chuyện kỳ quái, tác giả có ghi chú kỳ
hoa này đại hung, nhưng đại hung kiểu gì cũng chưa từng đề cập qua."
"Nếu
như tâm ma lan mọc ngay trong trấn, thì sẽ là chỗ nào được đây?" Lãnh Tịnh
nói, "Cái thứ này nghe qua thật sự không phải là thứ tốt lành gì, ta từng trải
qua nhiểu chuyện ở những chỗ hội tụ linh lực, hút linh khí trong trời đất. Có
thể hấp dẫn nhân loại vây quanh, điều này không thể thỏa mãn dục vọng của loài
người, ngay cả khi chúng có hiệu quả biến hóa mãnh liệt, nói chung không phải
là thứ tốt. Có điều ở thôn trấn loại này, thoạt nhìn cực kỳ phổ thông, nào có
chỗ hội tụ linh lực..."
Lãnh Tịnh
nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vuốt cằm lẩm bẩm. Bằng pháp nhãn Long thần của hắn
cũng nhìn không ra, rốt cuộc nơi này có loại linh lực gì bắt đầu khởi động, nếu
như có cái tên cáo già Tiêu Kỳ kia ở đây, nói không chừng có thể nhìn ra được
chút ít.
Đột nhiên,
hắn chợt ngây ngẩn cả người, bởi vì tuy hắn không cảm nhận được linh lực, nhưng
lại phát hiện địa hình cái trấn này có chút ý tứ. Lẽ dĩ nhiên chu vi của cái trấn
này nằm ở trung tâm quần sơn.
Nói đến núi,
trong lòng hắn đột nhiên lộp bộp. Hắn nghĩ tới Ảnh công tử của Úc Sơn từng nói
qua một câu nói, phàm là ở chỗ sâu bên trong núi tất sẽ chôn dấu một quái vật
ngủ say bí ẩn.
Chẳng lẽ? !
Loài hoa
tâm ma lan kỳ thực chính là chỉ cái thứ đang ngủ say trong núi, có lẽ con quái
vật đó đã bắt đầu xao động?
Vào lúc này
tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, là giọng nói của tiểu nhị trong điếm: "Mấy
khách quan, cơm nước của các ngài đã đưa tới."
"Ta
không có gọi cơm." Tiểu Thất cảnh giác.
"Hắc hắc
hắc, là lão bản chúng ta đặc biệt đưa bữa ăn khuya cho các vị!" Tiểu nhị trong
điếm nở tràng cười quái dị, nhất thời, cánh cửa gỗ đơn bạc đột nhiên bị người
bên ngoài một chưởng vỗ nát!
P.S: I Love LCC

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Chào bạn, nếu có bất cứ thắc mắc nào hãy để lại ý kiến của bạn lại.
Mỗi một nhận xét của bạn sẽ ngày giúp cho bài post của mình một hoàn thiện, bạn muốn đọc một bài post ngày một hoàn chỉnh hơn chứ. Giúp mình nếu có điều kiện nhé ^^