Phong
Chương 250: Chương cuối!
[tonghopdammyhoan.com ăn cắp]
Lúc Mạc Vân
Hải đáp xuống đất, trong nháy mắt hắn vô cùng kinh ngạc tại sao mình có thể nhảy
cao như vậy, thế nhưng hắn không kịp nghĩ nhiều, bởi vì nữ tang thi vung từng
búa từng búa nặng nề bổ vào trên sàn nhà phía sau hắn.
Hắn nhanh
lên đứng lên, ôm Khanh Ngũ liều mạng chạy vào trong thang máy.
Trong thang
máy khắp nơi đều là máu, Mạc Vân Hải liều mạng đè xuống cái nút đóng cửa, mà nữ
tang thi kia đi từng bước tới gần.
"Nhanh
nhanh a! Mau đóng cửa a!" Mạc Vân Hải liều mạng bấm thang máy.
"A
~~~~~~" Cuối cùng nữ tang thi cũng tới gần cửa thang máy, lần thứ hai giơ
búa lên, ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cửa thang máy đột nhiên
khép lại, một búa bổ vào ván cửa kéo theo tiếng vang nặng nề, thang máy bắt đầu
đi xuống.
Mạc Vân Hải
thở dài một hơi. Hắn đặt mông ngã ngồi xuống đất, Khanh Ngũ cũng trượt xuống mặt
đất.
"Đây
là cái gì?" Khanh Ngũ chú ý tới trong thang máy vẫn còn có một hộp giày,
là hiệu Daphne, chỉ có một chiếc.
Hắn hình
như nhớ kỹ nữ tang thi mang chiếc giày cao gót màu đỏ.
"Giày
nữ mà thôi! Giờ nên suy nghĩ kế tiếp chúng ta phải làm sao! Chết tiệt! Thang
máy lại ngừng ở lầu hai !" Vô luận Mạc Vân Hải có ấn thế nào, thang máy vẫn
không chịu nhúc nhích, cho nên bọn họ không thể làm gì khác hơn bước ra thang
máy. Tìm kiếm đường ra khác.
Mạc Vân Hải
cõng Khanh Ngũ, phát hiện lầu hai càng tối, chỉ có thể nhờ vào ánh đèn lo lói
miễn cưỡng rọi sáng.
Tầng này đổ
sụp càng thêm nghiêm trọng, trông hình dạng này giống như đã bị vứt bỏ mấy chục
năm.
Bọn họ đi
được vài bước, lại phát giác một hình thù kỳ quái vắt ngang chỗ hành lang—— giống
hệt một con rắn to lớn! Rõ ràng có thể thấy được vẩy của nó!
Quái vật
này chặn ngay cửa hoàn toàn cụt đường rồi!
"Buông
ta xuống, cậu chạy trước đi." Khanh Ngũ nói.
"Không
được! Muốn ra ngoài thì cùng đi!" Mạc Vân Hải kiên định đáp. Hắn nói xong
câu đó, đột nhiên cảm thấy kỳ quái —— vì sao mình lại dùng giọng điệu kiên định
với một người xa lạ như vậy chứ?
Vì sao hoàn
toàn không muốn buông tha người đàn ông này?
"Rốt
cuộc anh tên là gì! Nói cho tôi biết!" Mạc Vân Hải thấp giọng hỏi.
"Ta là
Khanh Thục Quân." Khanh Ngũ buồn bã nói.
Mạc Vân Hải
cảm thấy nội tâm mình kịch liệt chấn động một cái, vì sao cái tên này nghe quen
thuộc như thế? !
Vì sao?
Hình như có
cái gì rung động, từ đáy lòng hắn bắt đầu nổi lên.
Nhưng mà tiếng
gầm của con quái vật kỳ quái cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn, Mạc Vân Hải lui về
phía sau vài bước, phát giác con cự xà kia đang ngọa nguậy!
"Rống
—————————— "
Tiếng hô của
con quái vật khiến cả tầng lầu đều đang chấn động, ngay cả bức tường bẩn cũng bởi
vậy rơi vỡ .
Cự xà nhúc
nhích chỉ trong nháy mắt không thấy bóng dáng!
Đường
thông!
"Chạy
mau! Chạy mau! Nhanh lên!" Khanh Ngũ nói.
Mạc Vân Hải
bỏ chạy, nhưng mà hai điểm đỏ ấy vẫn xuất hiện ở phía sau bọn họ, hồng quang càng
lúc càng cận kề Mạc Vân Hải, rốt cục hiện ngay trước mắt ——
Vốn dĩ
không phải là hồng quang bình thường! Mà là đôi mắt của quái vật!
Con quái vật
kia có hàm răng nanh to lớn và đôi mắt mắt, thậm chí còn có sừng!
Mà bóng rắn
lúc trước chính là thân mình của nó!
"Rống
————————! ! !"
Quái vật há
to mồm, lần thứ hai gầm rú, Mạc Vân Hải cảm thấy mình da mặt mình đều đang phát
run! Bọn họ cách quái vật thực sự quá gần! Đó là một cái quái xà!
Việc duy nhất
hắn có thể làm, phải làm! Nhất định! Nhất định! Liều mạng chạy tới cầu thang
cách bọn họ không được chỉ có mấy bước! !
Cuối cùng!
Còn cách một
thước!
0. 5 m!
Mắt thấy
ánh rạng đông ngay trước mặt! !
Đông!
Đầu chim khủng
bố đột nhiên từ cửa thang lầu trồi ra! ! !
Đôi to tròn
trịa trợn trừng nhìn bên trong!
"A a a
a a a a a a a a a a a!" Mạc Vân Hải kêu la thảm thiết.
Bởi bị tinh
thần bị trùng kích kịch liệt, hắn lảo đảo ngã nhào trên đất, Khanh Ngũ cũng ngã
xuống một bên —— xà quái vung móng vuốt, chỉ một vuốt đã bắt được Khanh Ngũ.
Mạc Vân Hải
trơ mắt nhìn Khanh Ngũ bị xà quái tha đi, vươn cánh tay lại bất lực!
"Mau cứu
ta! ! !" Khanh Ngũ kêu to.
Mà xã quái
đã há miệng rộng, nuốt trọn cái đầu của Khanh Ngũ vào! !
"Ngũ thiếu
a a a a a a a a a a a a a a a a! ! ! ! Đừng mà! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !" Mạc
Vân Hải rốt cục cũng kêu thành tiếng.
Ba.
Hàng đèn khu
nhà đột nhiên sáng choang.
Quái vật đột
nhiên mất tung không thấy bóng dáng.
Khanh Ngũ
cũng không thấy nữa.
Mạc Vân Hải
ngơ ngác ngồi dưới đất, có vô số ký ức không thuộc về "Mạc Vân Hải" bắt
đầu trào về.
Hắn cúi đầu
nhìn hai tay của mình một chút...
Hắn nhớ tới...
Vốn dĩ
Chính...
Mình là...
Ảnh vệ của
Khanh Ngũ...
Khanh
Ngũ... Khanh Thục Quân chính là...
Người yêu của
hắn...
Hắn trợn mắt
nhìn người yêu của mình bị giết chết...
"Ô oa
a a a a a a a a a a! ! ! !" Hắn thống khổ ôm đầu té trên mặt đất khóc lớn.
"Ai hắc,
quả nhiên kích thích là liệu pháp hay nhất, cảm tạ bố cảnh của Ảnh công tử."
Giọng của Chim ú vang lên.
"Đừng
khóc, chúng ta chỉ giúp ngươi khôi phục ký ức mà thôi." Lãnh Tịnh dùng
chân đá đá Mạc Vân Hải, cũng chính là Tiểu Thất.
"Ta
không thể bảo vệ Ngũ thiếu... Ta đã làm cái gì..." Mạc Tiểu Thất co rúc ở
trên mặt đất không muốn dậy.
"Ta
không có chuyện a, ngay từ đầu chỉ là diễn cho ngươi xem." Khanh Ngũ nằm ở
sau lưng của Lãnh Tịnh nói, "Long thần chỉ là ngậm đầu của ta vào miệng mà
thôi."
"Không
sai, ta chưa bao giờ ăn thực vật sống." Lãnh Tịnh nói.
Khanh Ngũ
liếc mắt nhìn Lãnh Tịnh một cái.
Lúc này Tiểu
Thất mới ngưng khóc, mắt đẫm lệ đáng thương nhìn Khanh Ngũ thật vất vả mới nhớ
lại nhau.
"Ngũ thiếu!
! ! ! ! ! Ô oa a a a a a! Ta còn tưởng rằng đời này sẽ không nhìn thấy ngươi nữa!
! !" Hắn lại khóc to.
Lãnh Tịnh
không thể làm gì khác hơn buông Khanh Ngũ xuống, để hắn và Tiểu Thất lao vào nhau.
Trong khoảnh
khắc Tiểu Thất và Khanh Ngũ vui mừng đến chảy nước mắt ôm nhau.
Daphne vận
đồ nữ tháo tóc giả xuống nói: "Thông đạo đã mở rồi, các ngươi có thể trở về
nhà."
"Về
nhà? Về nhà nào?" Tiểu Thất lau nước mắt hỏi.
"Chúng
ta quyết định tặng cho các ngươi một món quà, chúng ta lợi dụng trong khoảng thời
gian này, một lần nữa xây lại không gian lịch sử cổ đại, mặc dù có chút trái với
quy tắc thời không, có điều các ngươi có thể trở về. Nhưng, chúng ta phải tiêu
trừ những hiện tượng quái dị phi tự nhiên, cái này cũng có nghĩa là ngày các
ngươi trở về sẽ không nhớ rõ về ký ứccủa chúng ta. Hơn nữa thời gian có thể sẽ
có một chút sai lệch."
"Nói
cách khác tương tự với việc sống lại. Hiện tại không phải trên trang mạng Tấn Giang
điều đặc biệt lưu hành đề tài sống lại hay sao? Vì thế chúng ta miễn phí tặng
cho các ngươi thể nghiệm cơ hội sống lại lần nữa." Lãnh Tịnh giải thích.
"Các vị
thần hỗn độn! Ta làm sao mới có thể báo đáp các ngươi?" Khanh Ngũ hỏi.
"Nhớ kỹ
lần sau chúng ta tới tìm các ngươi, phải mời chúng ta ăn tiệc lớn." Chim ú
nói.
"Không
phải nói trí nhớ của bọn họ đều bị phong ấn sao? Sẽ không nhớ được các ngươi
sao?" Lúc Daphne nói câu này, toàn bộ đèn điện trong hàng lang như đã được
lập trình sẵn đóng lại.
"A,
đúng vậy." Chim ú đáp.
Lúc này đèn
điện cả tầng lầu đã triệt để bị khóa, trước mắt Khanh Ngũ và Tiểu Thất chỉ có một
màn đen hắc ám.
————————————————
Khi Mạc Tiểu
Thất mở mắt ra, phát hiện mình ngồi ở trước ngưỡng cửa đại viện Khanh gia.
Hắn nỗ lực
hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra lúc trước, mới phát giác
Lại nhớ kỹ hai
con hàng Chim ú, Lãnh Tịnh kia!
Xảy ra chuyện
gì!
Lúc này, tổng
quản Khanh gia từ thật xa dùng vẻ mặt nóng bỏng nhìn Mạc Tiểu Thất đứng ở cửa,
liền ngoắc nói: "Mạc Tiểu Thất, tìm ngươi, mau tới, có vị chủ tử muốn triệu
kiến ngươi!"
"Tới tới!
Là vị chủ tử nào vậy a?" Mạc Tiểu Thất ngơ ngác hỏi thăm.
Tổng quản
thuận miệng nói: "Ngũ công tử."
"A? !
!" Mạc Tiểu Thất há miệng thật to, cảnh tượng này sao giống như đã từng
quen biết? !
"Tiểu
Thất! ! !" Khanh Ngũ đột nhiên lảo đảo nghiêng ngã đỡ đại môn xuất hiện,
nhìn ra bước chân của hắn vẫn còn rất tập tễnh.
"Ngũ thiếu!
Ngươi cũng đã trở về!" Tiểu Thất đẩy tổng quản ra, ôm cổ Khanh Ngũ.
"Quá kỳ
diệu! Chính là ngày chúng ta...gặp mặt?" Khanh Ngũ kinh ngạc nói.
"Chính
là ngày chúng ta gặp nhau!" Tiểu Thất hoan hô nói.
"Oa ha
ha ha ha hắc!" Khanh Ngũ cũng hùa theo hoan hô.
Tuy không
biết có cái gì tốt để mà vui vẻ, thế nhưng có thể trở về cố hương thật là tốt
biết bao!
Tổng quản
ngơ ngác nhìn hai người kia cười giống như mấy kẻ ngu si, không hiểu ra sao.
Mà lúc này,
Khanh nhà tuyển nhận bốn ảnh vệ mới.
"Xin hỏi
các ngươi muốn tuyển ảnh vệ đúng không? Chúng ta đều là những người mang tuyệt
kỹ nga! Ta có tốc độ nhanh nhất toàn bộ vũ trụ! Người kia sở hữu ách, lượng cơm
ăn ... lớn nhất toàn bộ vũ trụ." Một người mới trong số đó tự giới thiệu
mình.
"Khanh
Ngũ thực sự không biết chúng ta à?" Ảnh công tử hỏi Tiêu Kỳ.
"Ta
nghĩ hẳn sẽ không nhận ra, chỉ cần trước đó các ngươi cho bọn hắn uống qua Mạnh
bà thang tự tay ta làm." Tiêu Kỳ nói.
"Cái canh
đó là gì? Ta sao không biết?" Lãnh Tịnh đột nhiên quay đầu hỏi Tiêu Kỳ.
Tiêu kỳ
quay đầu nhìn Chim ú: "Ta đem canh đặt ở trong tủ lạnh giữ tươi! Để mỹ vị còn
cố ý cho thêm rất nhiều hải sản!"
Chim ú đầu
đầy dấu chấm hỏi.
Bỗng nhiên
hắn nấc một cái, bát canh hải sản.
Hóa ra Chim
ú đã quên mất bản thân hắn đã uống sạch bát canh kia rồi! !
Xem ra Khanh
gia bảo đã định trước là phải viết lại một phần lịch sử không bình thường.
( Hoàn Toàn Văn )
[tonghopdammyhoan.com ăn cắp]
————————————————————
Sau đó.
Thật dọa
người, thư viện của Mạc Vân Hải vốn có bốn tầng.
Ảnh công tử
vẫn còn đang ở tầng dưới chót bố trí tràng cảnh dây mây nhiễm đầy máu me cực dọa
người.
Nhưng mà đợi
hoài vẫn không thấy những người khác xuống dưới này.
Vì vậy hắn
vẫn chờ vẫn chờ hoài.
Chờ mãi cho đến
tận khi hắn cảm thấy có điểm là lạ, ra ngoài xem thử.
Thế nhưng bọn
Khanh Ngũ vẫn chưa có đến.
Sau lại hắn
mới biết được, nhóm thần hỗn độn ở lầu hai đã đưa bọn Khanh Ngũ đi rồi, dĩ
nhiên đã quên mất mình luôn.
Ảnh công tử
khổ bức. ( ⊙ _ ⊙ )
[tonghopdammyhoan.com ăn cắp]
————————————————————
Nói trở lại,
buổi yến hội của nhà họ Mạc vẫn còn đang cử hành, tất cả mọi người chờ mong để
xem vị hôn thê của Mạc Vân Hải rốt cuộc là ai.
Nhưng mà chờ
tới khi trên màn hình chiếu quay phân cảnh nọ. Chỉ thấy Mạc Vân Hải ôm Khanh
Ngũ: "Các vị thân hữu, tôi muốn chính thức tuyên bố, kỳ thực người mà tôi yêu
sâu đậm cũng chính là người yêu của tôi —— Khanh Thục Quân, vì vậy tôi không thể đảm nhiệm quyền thừa kế kia nữa, mọi người tùy tiện phân chia đi nha."
Nói xong đoạn
hôn môi Khanh Ngũ.
Cùng ngày Mạc
Vân Hải trở thành điểm nóng trên weibo.
Mà cùng thời
điểm toàn bộ yến hội bị tin này oanh tạc, ở một thời không khác.
Bốn người ảnh
vệ mới tới đã vào Khanh gia bảo tham gia lớp huấn luyện.
[ Lần này hết thật hết thật rồi đó]
[Tớ ịn dòng kia vào để cho vui thôi]
[Mọi người biết mà tránh thôi]
[Miễn bàn nhé]
^^
Trả lờiXóa^3^
XóaĐọc một lèo hết luôn. Cám ơn nàng đã miệt mài triền miên.
Trả lờiXóa