Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

[C 56] Siêu Sao Đức Âm

Lililicat
Phong




Chương 56 Khế ước chúng ta ký kết chính là đến chết cũng không rời



Mộ Dung Đức Âm dùng hai tay bưng mặt, lúc hắn buông tay xuống, ánh mắt đã khôi phục trở lại bộ dáng của con người.

Trên sân thể dục, từng hàng học sinh bắt đầu ngã xuống đất, tràng gào điên cuồng dần dần chìm xuống, mà nam sinh gần như đã hóa thành một bãi thịt cũng dần dần khôi phục lại hình người.

Đức Âm lạnh lùng nhìn một màn này, lững thững bước xuống bục, đi tới bên cạnh cái ao chỗ cổng trường thì dừng lại.

Trong ao phản chiếu ra cũng không phải của ảnh ngược của hắn, chính là một cảnh tượng làm người ta kinh ngạc——Bên trong hỗn độn không rõ xuất hiện vô số Ma Ảnh, lúc Đức Âm vươn ngón tay vào trong ao, trong nháy mắt mặt nước như vườn hoa nở rộ sáng trong trở lại một cách khó hiểu.

Đây chính là sự khủng bố đi đôi với sự tuyệt mỹ bên trong thế giới hắc ám.

Nhìn sắc hoa mỹ lệ nở rộ trong nước, Đức Âm thả người nhảy vào trong ao nước không chút vệt máu.



***********



Bàn tay Mộ Dung Long Sách buông rũ, cuộc gọi trong thời gian ngắn ngủi đã tiêu hao hết chút pin còn sót lại.

Nước mắt không thể ngừng.

Một màn hồi ức ác mộng mười mấy năm trước lại cuộn trào.

Khi đó Đức Âm mấy tuổi? Năm tuổi? Hay là sáu tuổi? Vốn dĩ đã không còn nhớ rõ, hắn chỉ nhớ rõ khi phát hiện ra Đức Âm, bàn tay đã bị chính hắn bẻ gẫy ba bốn ngón. Nếu không phải mình đúng lúc phát hiện, chậm một chút nữa thôi là hắn đã lấy thìa chọc thủng đôi mắt —— Cuối cùng thì Đức Âm cũng không thể kìm được tâm tính điên cuồng tự tay tra tấn bản thân mình, nhưng ngay cả như vậy...

Hắn...

Cũng không muốn làm người khác bị thương...

Chính là, nguyên nhân thực sự mà hắn nhất định phải chiêu mộ Địa Ngục Khuyển đến bên cạnh Đức Âm —— không chỉ vì muốn ngăn cản hành vi tự hại mình của Đức Âm, thậm chí... Nếu lúc nào đó Đức Âm thật sự không thể đè nén áp lực được nữa, loại người như Địa Ngục Khuyển hoàn toàn có thể tự nguyện làm công cụ phát tiết của Đức Âm.

Đức Âm căn bản là không phải là ác ma, căn bản không phải. Hắn vẫn luôn kiên cường chống lại hắc ám trong lòng, không nề hà phải chịu nỗi thống khổ tột cùng. Hắn chưa từng ở trước mặt mình để lộ ra dáng vẻ nhẫn nại khi ấy, chưa từng.

Không ai thiện lương hơn hắn. Hắn tuyệt đối không thừa nhận Đức Âm là ác ma.

"Tiểu chủ nhân hắn, rốt cục vẫn quyết định quay về với bản tính sao?" Địa Ngục Khuyển đứng ở một bên lạnh lùng nói, "Dù vậy, ta cũng sẽ đi theo chủ nhân, lấy máu thịt của ta hiến tế. Long Sách, đây không phải chính là ý định lúc ban đầu khi ngươi chiêu mộ ta sao?"

"Ngươi căn bản không hiểu... nỗi thống khổ của Đức Âm hắn..." Giọng của Long Sách bởi vì nghẹn ngào mà vỡ ra từng mảnh.

"Có lẽ ta không có cách nào hiểu thấu nỗi thống khổ của chủ nhân, nhưng đến cuối cùng, ta phải hoàn thành đại trung nghĩa một cách hoàn mỹ." Hoa Ảnh nhìn bầu trời đêm đen kịt, lập tức rút bội kiếm của mình, nâng lên đỉnh đầu, nửa quỳ xuống dưới, "Hiện tại, nghênh đón chủ nhân trở về, biến đại địa nơi này trở thành sào huyệt ma, dùng máu tươi tẩy gội tội ác của phàm nhân."

"Long Sách, " Hoa Ảnh vừa nói vừa liếc mắt sang Long Sách, "Chủ nhân đã không cần phải đè nén áp lực , mạng của ngươi, cũng không cần. Có điều, ta sẽ tuân thủ mệnh lệnh của chủ nhân, trước lúc hắn hoàn toàn ma hóa, ta cũng sẽ không giết ngươi. Ngươi phải biết, ta muốn giết ngươi cỡ nào, để chủ nhân không cần phải nhẫn nhịn cái loại tra tấn này nữa."

"Im miệng! ! Ngươi đừng nói nữa! ! Ngươi là cái thá gì! Ngươi chẳng qua là món đồ chơi mà ta mua tới để Đức Âm chơi đùa! !" Long Sách bưng lỗ tai gào thét, "Câm miệng! Câm miệng! Câm miệng! Không được nói ! !"

" Long Sách đáng thương. Vậy ngươi cũng có là gì chứ? Chẳng qua chỉ là khí cụ dùng để trói buộc chủ nhân mà thôi." Hoa Ảnh gợi lên nụ cười lạnh lẽo.

Ngay trong lúc hai người bi ai tranh luận, từ trên màn trời đêm xuất hiện dị tượng, một quầng sáng kỳ dị rọi thẳng xuống, ngay sau đó, từ trên cao rớt xuống hai bóng người, nặng nề ngã ầm ở trước mặt bọn họ.

Chính là ————

Vãn Hương với Giáng Tuyết.

Địa Ngục Khuyển cùng Long Sách đều ngớ người ra, lúc này giọng nói của Đức Âm lại thình lình từ sau lưng bọn họ vang lên: "Là ai?"

Long Sách cùng Địa Ngục Khuyển (⊙_⊙) .

Quay đầu, nhìn thấy Đức Âm.

Vẫn là khuôn mặt than quen thuộc ấy.

Nhất thời ba người đều im thin thít không nói gì.

"Đức Âm..." Long Sách nửa ngày mới ngập ngừng thốt ra một câu.

"Vừa rồi lúc ta xuyên qua thông đạo thời không, tranh thủ chút thời gian viết cái này cho ngươi." Đức Âm vươn tay đưa cho hắn một tờ giấy.

"Ta biết ngươi phải nhẫn nhịn rất vất vả... Ta quyết định ... sẽ không bao giờ trói buộc ngươi ..." Long Sách nước mắt đáp xuống tờ giấy, hai mắt đẫm lệ, lúc này hắn mới nhìn thấy rõ nội dung trên đó: Thứ nhất, công ty Long Âm đã bị bán cho Tập đoàn tài chính Tây Môn.

Thứ hai, ta cũng bị bán cho Tập đoàn tài chính Tây Môn.

Thứ ba, hiện tại ta đang được huấn luyện ở trường học thuộc công ty giải trí Tây Môn, toàn thể thầy cô sinh viên đều bị hôn mê, hủy hoại vô số của công, có một người bị dập nát xương tay, nhiều người hóa thành dị hình, yêu cầu kinh phí để sửa chữa cũng như chữa bệnh.

Thứ tư, tiền tiêu vặt hết rồi.

Thứ năm, di động đã hỏng.

Thứ sáu, bạn cùng phòng bị thương nặng, jj cũng hỏng, yêu cầu chi tiền cho hắn làm giải phẫu.

Thứ bảy, đừng để ta phải khổ bức, dứt khoát chút đi.

"Vô liêm sỉ, chẳng lẽ là bởi vì ta có tiền mới trói buộc được ngươi khiến ngươi không thể giải phóng hình thái thật sao?" Long Sách = =

"Đâu có, ta là thật tâm yêu huynh trưởng, cho nên mới lựa chọn lấy hình thái con người làm bạn bên người huynh trưởng." Âm Heo (⊙_⊙) nói.

Này này! Cái biểu tình (⊙_⊙) trên mặt có giống của ma tôn sư hoàng sắp sửa dùng máu gội rửa đại địa chắc! !

Nói trở lại, vừa rồi cái cảm giác khổ bức sao giống như nước trong bồn tắm lớn đã rút xuống đột nhiên ùa trở về vậy chứ ? ! !

"... ... Chẳng có một chút thành ý nào cả." Long Sách đột nhiên tuyệt vọng.

"Long Sách. Ngươi không cần lo lắng, Đức Âm so với mười mấy năm trước đã trưởng thành hơn rất nhiều, hắn tự có năng lực kìm chế." Bàn tay của Ảnh công tử thình lình vỗ xuống bả vai Long Sách, khiến hai chân Long Sách như nhũn ra .

"Lại nói nếu ngay cả hung tính tà ác kia mà hắn cũng không thể khống chế, vậy hắn hông xứng là con cháu của ta." Ảnh công tử thâm trầm lên tiếng, nói xong hắn liền khoát tay, "Thông đạo các ngươi bây giờ chính là ôn tuyền trong hoàng cung, có điều, lần sau nhớ rõ chọn địa điểm thích hợp, cứ vậy đi ta không quấy rầy các ngươi nữa."

Địa Ngục Khuyển im lặng chủ động thu hồi kiếm đừng phía sau Đức Âm.

Ngay sau đó, Đức Âm đột nhiên túm lấy eo của Long Sách, đem hắn kéo vào trong ngực của mình, cuồng ý trong mắt nổi lên: "Long Sách, ngươi là của ta , ta sẽ không buông tay. Không được sự cho phép của ta, không cho phép ngươi tùy tiện rời khỏi sự trói buộc của ta! Nhớ kỹ, ta là tự nguyện ở bên cạnh ngươi, trên đời này không ai có thể trói buộc ta!"

"Ngu ngốc... Ngu ngốc..." Long Sách không phản kháng, ngược lại ôm chặt lấy hắn, lúc này đã không còn cảm giác khổ bức, nhưng nước mắt nhịn không được ào ạt chảy ra.

Thì ra, lúc cao hứng hay khi khổ bức, căn bản đều không có gì khác nhau.

Đều khiến con người ta không thể kềm chế.

.

.

.

Thông đạo mở ra chỉ trong thời gian ngắn ngủn hai mươi phút, vì thế Đức Âm mệnh lệnh Địa Ngục Khuyển dùng tốc độ nhanh nhất thu gom đồ vật đáng giá trong hoàng cung, Địa Ngục Khuyển cỗm đi ngọc tỷ Cửu Long của Hiên Viên Cực Ngọc, thuận tiện mang luôn hai cái tên hôn mê thoạt nhìn cực kỳ khả nghi từ trên trời giáng xuống đi luôn.

Từ thông đạo thời không trở về thời đại công nghiệp.

Cảnh tượng mà Long Sách nhìn thấy trước mắt chính là trong sân trường có một đống người nằm ngay đơ. Học sinh trong trường bị bạo động cả người phủ đầy vết thương. Long Sách đỡ trán nói: "Quên đi, việc này chúng ta không quản, chờ ngày mai bọn họ tỉnh lại tự mình giải quyết đi. Trước đem hai vị này đưa đến ký túc xá Bảo Bảo thẩm vấn rồi tính tiếp."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chào bạn, nếu có bất cứ thắc mắc nào hãy để lại ý kiến của bạn lại.
Mỗi một nhận xét của bạn sẽ ngày giúp cho bài post của mình một hoàn thiện, bạn muốn đọc một bài post ngày một hoàn chỉnh hơn chứ. Giúp mình nếu có điều kiện nhé ^^